Một kịch bản bi hài kịch vừa được dàn dựng trên sân khấu quản lý nhà nước: Nghị quyết 21/2026 chính thức biến các Chủ tịch tỉnh thành những „phán quan“ tối cao của ngành y. Từ ngày 1/7, những vị quan chức vốn chỉ quen với hội họp và ký tá văn bản hành chính sẽ là người quyết định ai được phép cầm dao mổ, ai được quyền cứu người. Thật trớ trêu, hàng chục năm đèn sách, những đêm trực trắng đêm và sự khổ luyện khắc nghiệt của đội ngũ bác sĩ giờ đây chỉ đáng giá bằng một cái gật đầu của những người có thể chẳng phân biệt nổi đâu là động mạch, đâu là tĩnh mạch, nhưng lại cực kỳ sành sỏi về „đường lối“.
Đây là một sự sỉ nhục công khai đối với trí tuệ và chuyên môn. Khi Bộ Y tế bị tước quyền, cũng là lúc khoa học phải nhường bước cho xin-cho và quan hệ chính trị. Người dân khi lâm bệnh cần một bác sĩ giỏi chuyên môn, chứ không cần một cán bộ giỏi lý luận đứng sau tấm giấy phép.
Phải chăng sắp tới, chúng ta sẽ thấy công an trực cấp cứu và quân đội đứng lớp mổ để đảm bảo „an ninh y tế“? Khi chuyên môn bị chính trị hóa triệt để, y đức sẽ chỉ còn là thứ trang sức rẻ tiền treo trên bức tường quyền lực. Một xã hội mà tấm bằng đại học phải quỳ lạy tấm thẻ Đảng là một xã hội đang tự đào huyệt chôn vùi tương lai của chính mình.
https://www.facebook.com/share/p/1BTp5RKVym/










