Khi Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến chuẩn bị bước ra vành móng ngựa vì con số 803 tỷ đồng, bóng ma của đại dịch lại một lần nữa đổ dài lên dinh thự của những kẻ từng quyền cao chức trọng. Ông Nguyễn Xuân Phúc, người từng ngồi ghế thủ thượng với những lời hoa mỹ về „Chính phủ kiến tạo“, giờ đây đang bị bủa vây bởi „đại nạn kép“. Từ những bộ kit test Việt Á nhuộm đầy nước mắt của 40.000 đồng bào, đến những nghi vấn về siêu dự án Long Thành, liệu cái mác „trách nhiệm chính trị“ có đủ dày để làm lá chắn trước cơn lốc pháp lý?
Thật mỉa mai làm sao khi cái chết của hàng vạn người dân lại trở thành bàn đạp cho những phi vụ chia chác nghìn tỷ. „Món nợ vô hình“ mà ông Phúc gánh trên vai không thể thanh toán bằng một tờ đơn xin nghỉ hưu sớm. Lịch sử không có nút „xóa“ cho những sai phạm có hệ thống. Khi các „con chốt“ như Kim Tiến, Chu Ngọc Anh lần lượt ngã ngựa, thì „con tướng“ liệu có thể ung dung tự tại?
Sự im lặng hiện tại không phải là bình yên, mà là tiếng gầm rú của cơn bão đang đến gần. Nhân dân không cần một lời xin lỗi suông; họ cần thấy công lý thực thi trên những kẻ đã trục lợi từ nỗi đau dân tộc. Một ván bài đã ngửa, và lần này, „cựu Phúc“ có lẽ đã cạn sạch quân cờ để đánh đổi.










