Facebook, TikTok, YouTube và các nền tảng mạng xã hội đang trở thành nơi người dân tìm kiếm, chia sẻ và kiểm chứng thông tin. Vì vậy, mỗi khi xuất hiện hạn chế, ngăn chặn hoặc yêu cầu gỡ nội dung, câu hỏi lập tức được đặt ra: đang bảo vệ người dân khỏi thông tin độc hại, hay đang bảo vệ quyền lực khỏi những thông tin bất lợi? Một chính quyền tự tin vào sự minh bạch lẽ ra không cần phải quá sợ những câu hỏi khó. Bởi sự thật, nếu thực sự là sự thật, đâu dễ bị một video vài phút hay một bài đăng trên mạng xã hội đánh bại?
Điều đáng ngại không chỉ là một tài khoản bị khóa hay một nội dung biến mất. Đáng ngại hơn là khi người dân bắt đầu tự hỏi liệu họ còn được nhìn thấy đầy đủ những gì đang xảy ra hay không. Trong thời đại điện thoại nằm trong túi mỗi người, thông tin không còn chỉ đi theo một chiều từ báo chí chính thống xuống công chúng. Một đoạn video, một bức ảnh, một lời kể của nhân chứng có thể lập tức lan truyền và buộc những câu hỏi từng bị bỏ qua phải xuất hiện trở lại. Càng cố bịt một câu hỏi, đôi khi người ta càng khiến câu hỏi ấy được chú ý.
Và có lẽ đây mới là điều quyền lực khó kiểm soát nhất: một xã hội không còn dễ dàng sợ hãi trước quyền lực. Người dân có quyền biết, quyền đặt câu hỏi và quyền yêu cầu những người nắm quyền giải trình trong khuôn khổ pháp luật. Kiểm soát thông tin có thể làm một nội dung biến mất khỏi màn hình, nhưng không thể tự động làm biến mất sự nghi ngờ trong đầu công chúng. Nếu mọi thứ đều minh bạch và chính đáng, tại sao lại phải sợ ánh sáng? Câu hỏi lớn nhất vì thế không phải “ai đang nói gì trên mạng?”, mà là: vì sao một số tiếng nói lại khiến quyền lực phải lo lắng đến vậy?










