Giới hạn tuyên truyền: Bài học từ sự cố truyền thông mang tên Ngô Phương Ly.

Trong cái xưởng sản xuất „hào quang“ của nền chính trị xứ sở, người ta vốn đã quá quen với những dây chuyền tâng bốc chạy hết công suất. Nhưng mới đây, bộ máy ấy dường như đã bị „quá nhiệt“ khi cố nhào nặn một biểu tượng mới mang tên Ngô Phương Ly. Một kịch bản suy tôn vụng về đến mức biến sự tôn trọng trở thành một vở hài kịch kệch cỡm trên sân khấu dư luận. Phải chăng, khi những lời tụng ca vượt qua ranh giới của sự chịu đựng, chúng sẽ biến thành những nhát dao đâm ngược vào chính cái danh tiếng mà người ta đang cố công đánh bóng?

Sự thật trần trụi là xã hội Việt Nam không hề ngây thơ như những kẻ thảo ra các bài viết „nịnh thần“ lầm tưởng. Khi một phu nhân được đặt lên bàn cân so sánh với những bậc vĩ nhân hay gán ghép những mỹ từ „mẫu nghi thiên hạ“ giữa thời đại số, đó không còn là tuyên truyền, mà là một sự xúc phạm vào trí tuệ của đám đông. Người ta có thể im lặng trước những màn tung hứng quen thuộc, nhưng sẽ bật cười cay nghiệt khi thấy một cá nhân bị đẩy lên những đỉnh cao ảo vọng mà họ chưa từng leo tới bằng thực lực hay đóng góp thực chất. Vụ việc này chính là một cú „phanh gấp“ đầy đau đớn, nhắc nhở rằng: cái ngưỡng của sự lố lăng là có thật.

Tuyên truyền khi vượt ngưỡng sẽ trở thành thuốc độc. Khi ánh hào quang được thắp lên bằng những lời nói dối ngây ngô, nó không làm sáng gương mặt lãnh đạo, mà chỉ làm lộ ra sự hoang mang của một hệ thống đang loay hoay tìm kiếm sự chính danh trong một bể phốt đầy sự nịnh bợ rẻ tiền.

https://www.facebook.com/share/p/1CTXqMTTEU/