Trương Mỹ Lan và ván bài ngửa với cựu Thống đốc Lê Minh Hưng.

Trong bóng tối của „đại án“ Vạn Thịnh Phát, bà Trương Mỹ Lan dường như vẫn đang đặt cược hơi thở cuối cùng vào những mối quan hệ cũ. Lời kêu cứu hướng về phía ông Lê Minh Hưng không đơn thuần là một tiếng vọng tuyệt vọng, mà là một phép thử cay đắng cho cái gọi là „quy trình“ và „trách nhiệm“.

Nực cười thay, làm sao 4,5 tỷ USD có thể „bốc hơi“ khỏi biên giới khi ông Hưng đang chễm chệ trên ghế Thống đốc? Sự im lặng năm xưa là sự yếu kém về nghiệp vụ, hay là một thỏa thuận ngầm được ký kết bằng những con số không tưởng? Nếu ông Tô Lâm đã „xử“ Trịnh Văn Quyết để làm sạch bộ máy, thì liệu ông Hưng có dám đối mặt với bóng ma quá khứ, hay sẽ chọn cách „che bầu trời bằng một bàn tay“ để bảo vệ cái hệ thống lợi ích nhóm chằng chịt?

Người dân không còn là những khán giả ngây thơ. Họ hiểu rằng, nếu bà Lan được „cứu“, đó không phải là lòng khoan hồng, mà là sự thắng thế của đồng tiền bẩn lên công lý. Ông Hưng đang đứng trước hai con đường: Hoặc là vị quan thanh liêm quét sạch tàn dư, hoặc là mắt xích cuối cùng trong chuỗi bảo kê xuyên thế kỷ. Lịch sử sẽ không ghi danh kẻ dung dưỡng cho „đế chế“ đã hút máu quốc gia. Một ván cờ tàn, nhưng quân tốt đã biến thành quân xe, và kẻ cầm lái hôm nay có lẽ cũng đang run rẩy trước gương soi của sự thật.

 

https://www.facebook.com/share/p/1bwqVD9R7P/