Khi Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao ban hành cáo trạng vụ án hối lộ tại Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, thì ông Nguyễn Hải Thanh, nguyên Cục trưởng Cục Quản lý Công trình, đã nhanh chân xuất cảnh sang Canada ngay trước khi vụ án bị khởi tố.
Sự “biến mất” đầy tính toán này đã thổi bùng lên những nghi ngại về một mạng lưới mật báo của quyền lực “cấp cao” đang bao che cho những mắt xích trọng yếu của hệ thống chính trị.
Vụ án kể trên đã phác họa một bức tranh tham nhũng mang tính hệ thống và có tổ chức. Với hơn 40 tỷ đồng chi ra để “lại quả” đã giúp doanh nghiệp này đã thâu tóm hàng loạt dự án thủy lợi trọng điểm, và gây thiệt hại cho ngân sách hơn 251 tỷ đồng.
Việc ông Hoàng Văn Thắng, nguyên Thứ trưởng đã bị truy tố cho thấy quy mô sai phạm đã chạm đến tầng lãnh đạo cao nhất của Bộ Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn. Tuy nhiên, điều dư luận quan tâm hơn cả là câu hỏi: Ai đã đủ quyền lực và thông tin để ‘bật đèn xanh” cho ông Nguyễn Hải Thanh trốn chạy sang Canada một cách êm thấm?
Theo giới thạo tin, hiện nay mọi con mắt đang đổ dồn về phía ông Trần Hồng Hà, Phó Thủ tướng Chính phủ lúc đó. Trong giai đoạn này, ông Trần Hồng Hà chịu trách nhiệm về các dự án thủy lợi lớn.
Việc các Dự án thủy lợi gây thất thoát hàng trăm tỷ đồng trong thời kỳ ông Hà nắm giữ trách nhiệm đặt ra một dấu hỏi lớn về việc thiếu sâu sát hay là sự dung túng có hệ thống?
Trong bối cảnh ông Tô Lâm đang nỗ lực “đốt lò không vùng cấm”, thì trường hợp của ông Trần Hồng Hà trở thành một phép thử nghiệt ngã cho công lý.
Việc một Cục trưởng có thể rời Việt Nam ngay trước giờ G cho thấy hệ thống bảo vệ chính trị nội bộ đã bị xuyên thủng bởi những mối quan hệ “chống lưng” đầy quyền lực.
Nếu những nghi vấn về vai trò của ông Trần Hồng Hà không được làm rõ, thì một kỷ nguyên liêm chính của ông Tô Lâm đã thất bại toàn tập.
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










