Những ngày cuối tháng 1/2026, ngay trước thềm Tết Nguyên đán, một bức tranh hỗn loạn và bi đát đang bao trùm các cửa khẩu trên khắp lãnh thổ Việt Nam.
Thay vì không khí giao thương tấp nập dịp cuối năm, hơn một ngàn xe container chở nông sản và nguyên liệu sản xuất đang nằm phơi mình dưới mưa nắng, đẩy hàng ngàn doanh nghiệp vào nguy cơ phá sản.
Nguyên nhân của sự ách tắc nghiêm trọng này xuất phát từ Nghị định 46 – 2026 của Chính phủ về an toàn thực phẩm, một văn bản được ký ban hành và có hiệu lực ngay trong ngày, mang đậm dấu ấn của tư duy lập pháp mới.
Dưới góc nhìn quản trị, việc thắt chặt an toàn thực phẩm là chính đáng, nhưng cách thức áp dụng Nghị định 46 đã phơi bày lỗ hổng nghiêm trọng trong hoạch định chính sách và sự xa rời thực tế của bộ máy Chính phủ.
Việc ban hành Nghị định 46 vội vã đã khiến các cơ quan liên quan buộc phải ngưng cấp giấy chứng nhận do không biết áp dụng phương pháp nào.
Nghiệt ngã hơn, quy định mới yêu cầu thời gian kiểm nghiệm từ 7 đến 15 ngày, với các mặt hàng nông sản tươi sống, kéo theo sự sụp đổ của chuỗi cung ứng trong những ngày cận Tết.
Công luận đặt câu hỏi lớn về sự điều hành của Chính phủ trong „Kỷ nguyên mới“ sau Đại hội 14, khi chỉ trong tháng đầu năm 2026, người dân đã phải hứng chịu 3 cú sốc hành chính liên tiếp, từ thay đổi lịch nghỉ Tết đến các nghị quyết, nghị định có hiệu lực tức thì.
Điều này hoàn toàn đi ngược lại tinh thần hỗ trợ kinh tế tư nhân của Nghị quyết 68, biến những lời hứa tháo gỡ khó khăn thành sáo rỗng trước thực tế hàng hóa xuất khẩu đang thối rữa và hư hỏng.
Nguy hiểm hơn, sự tắc nghẽn do cơ chế thiếu minh bạch đang tạo ra mảnh đất màu mỡ cho tham nhũng, buộc các doanh nghiệp xuất khẩu phải tìm cách “bôi trơn” cho cán bộ để cứu vãn tài sản, biến Nghị định 46 thành công cụ cai trị bằng mệnh lệnh chỉ làm khó thay vì bảo vệ cho doanh nghiệp.
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










