Câu chuyện về ông Nguyễn Phú Trọng không chỉ là số phận của một cá nhân, mà phản chiếu rõ nét logic vận hành của chính trường Việt Nam nhiều năm qua. Ông Trọng được nhìn nhận như người kiên định với lý luận Marx–Lenin, đặt kỷ luật đảng và “chỉnh đốn” lên hàng đầu. Ông không đưa con cái vào quan trường, không tạo dựng “hậu duệ chính trị”, lựa chọn con đường được xem là thanh liêm và chuẩn mực.
Trong nhiệm kỳ của mình, ông từng nhắm tới ông Nguyễn Tấn Dũng – “đồng chí X” – như một biểu tượng của sai phạm và lợi ích nhóm, với quyết tâm “đốt lò” đến cùng. Thế nhưng, điều trớ trêu là khi ông Trọng qua đời, cán cân quyền lực nhanh chóng đổi chiều. Người kế nhiệm là ông Tô Lâm lại trao huân chương cao quý, ghi nhận và tôn vinh chính nhân vật từng bị coi là “củi gộc”.
Sự đảo ngược ấy càng rõ rệt khi nhìn vào con cháu hai bên. Con của ông Trọng gần như biến mất khỏi bức tranh quyền lực, trong khi con trai ông Dũng lần lượt bước vào Trung ương, thậm chí Bộ Chính trị – nơi tập trung nhóm quyền lực cao nhất. Thực tế này đặt ra câu hỏi nhức nhối: trong hệ thống hiện nay, điều gì quyết định di sản chính trị – sự trung thành với lý tưởng hay khả năng thích nghi với quyền lực? Và rốt cuộc, ai mới là người chiến thắng sau cùng?










