QUYỀN LỰC TỪ SỢ HÃI CÓ BỀN VỮNG?

Trước thềm Đại hội XIV, nhiều quan sát quốc tế cho rằng giai đoạn cầm quyền hiện nay mang dấu ấn quen thuộc của lịch sử chính trị: quyền lực hình thành từ cưỡng chế hiếm khi đi kèm cảm giác an toàn. Nó kéo theo nỗi ám ảnh thường trực về khả năng bị lật lại đúng bằng con đường đã dùng để đi lên.

Theo giới phân tích, mối lo lớn nhất của người đứng đầu không nằm ở phản ứng xã hội, mà ở chính nội bộ. Khi quyền lực không được hợp thức hóa bằng đồng thuận thực chất, mà dựa trên kiểm soát hồ sơ và sức mạnh cưỡng chế, thì ranh giới giữa “đồng chí” và “đối thủ” trở nên mong manh. Trung thành vì thế chỉ còn là trạng thái tạm thời, phụ thuộc vào tương quan quyền lực.

Những nguồn tin hành lang cho rằng vai trò của Bộ Công an ngày càng mang tính then chốt, khi hệ thống dữ liệu và hồ sơ nhạy cảm trở thành công cụ răn đe hiệu quả nhất. Việc sắp xếp nhân sự vì vậy không còn thuần túy là tổ chức cán bộ, mà là cuộc tranh đoạt địa bàn và quyền kiểm soát. Ai nắm lực lượng, người đó chiếm ưu thế.

Thay vì xây dựng niềm tin nội bộ, mô hình vận hành dựa trên nghi kỵ và thanh lọc dường như được lựa chọn. Bầu không khí sợ hãi bao trùm thượng tầng, nơi im lặng trở thành bản năng sinh tồn. Trong cấu trúc ấy, nỗi lo bị lật đổ không biến mất, mà chỉ bị trì hoãn cho đến khi chính sự tập trung quyền lực trở thành mầm đổ vỡ.

https://www.facebook.com/share/p/1MeVyMjutm/