QUYỀN LỰC CÓ MANG LẠI BÌNH AN CHO DÂN?

Nhắc đến Anh Rừng, nhiều người không chỉ nghĩ tới vị trí người đứng đầu, mà còn liên tưởng đến hình ảnh của một cấu trúc quyền lực mang đậm dấu ấn công an trị. Quyền lực ấy không dừng ở chức danh, mà trải rộng thành mạng lưới ảnh hưởng, nơi tiêu chí lựa chọn con người thường xoay quanh sự trung thành và phục tùng, hơn là năng lực hay trách nhiệm trước xã hội.

Trong con mắt dư luận, các biểu hiện lạm quyền, giám sát dày đặc và cách xử lý cứng rắn đã trở nên quen thuộc. Mỗi vụ việc nhạy cảm, mỗi đợt kỷ luật hay sắp xếp nhân sự đều gắn với hình ảnh quyền lực tập trung, nơi luật pháp dường như bị uốn cong để phục vụ mục tiêu chính trị. Hệ quả là nỗi sợ lan rộng, còn niềm tin vào công lý ngày một hao mòn.

Khoảng cách giữa thượng tầng và đời sống thường nhật của người dân vì thế ngày càng lớn. Những nghi lễ, biệt thự, ánh đèn xa hoa trở thành biểu tượng của sự tách rời, trong khi người dân phải sống trong cảm giác bất an kéo dài. Khi quyền lực càng được gom về một mối, lợi ích nhóm càng dễ được che chắn, còn tiếng nói của dân lại mờ nhạt.

Nếu Tổ quốc gọi tên người đứng đầu, có lẽ không phải để tôn vinh, mà để nhắc rằng bình an của dân không thể xây dựng trên sợ hãi. Liệu đã đến lúc cần một sự rút lui, để xã hội được thở nhẹ hơn và luật pháp trở lại đúng vai trò bảo vệ con người?

https://www.facebook.com/share/p/1JjrsQ9eeT/