Có những ngày bạn rút phích cắm, tắt hết thiết bị, nhưng chiếc đồng hồ điện vẫn quay ro ro. Hóa đơn nhảy vọt bất thường, nhưng EVN thì im thin thít. Vì sao ư? Vì phía sau EVN là cả một cỗ máy quyền lực, với Bộ Công an đứng chực sẵn, đủ sức dập tắt mọi tiếng kêu ca. Người dân chỉ còn một quyền duy nhất: rút ví ra trả, ngoan ngoãn chấp nhận.
Trong một đất nước mà độc quyền điện lực tồn tại vững chắc như thành trì, khái niệm “khách hàng” chỉ là trò đùa. Dân không có quyền lựa chọn nhà cung cấp, không có quyền chất vấn, và càng không có quyền từ chối. Cái quyền duy nhất còn lại chính là quyền… còng lưng đóng tiền, dù có dùng hay không.
Mỗi lần EVN kêu lỗ là mỗi lần hàng chục triệu hộ gia đình bị biến thành “bạn đồng hành bất đắc dĩ” để gánh thay. Lãi thì EVN giữ, lỗ thì dân trả. Hệ thống kinh doanh kiểu “cha chung không ai khóc” này được khoác chiếc áo mỹ miều: “vì lợi ích nhân dân, vì an ninh năng lượng quốc gia”. Nhưng sự thật ai cũng thấy – đó chỉ là cách rút ruột hợp pháp, được bảo kê bằng quyền lực.
Trong khi người dân nai lưng trả tiền điện tăng vô lý, quan chức ngành điện vẫn sống xa hoa, báo cáo vẫn tràn ngập thành tích, và lời hứa “giảm giá, minh bạch” vẫn lặp đi lặp lại suốt hàng chục năm. Không một cơ chế giám sát độc lập, không một sự kiểm tra thực chất. Người dân dù phẫn nộ đến đâu cũng chỉ biết cắn răng chịu, vì đằng sau cái công tơ điện không chỉ có EVN, mà còn cả bóng dáng quyền lực bảo kê.
Ở xứ này, điện không chỉ sáng nhà, mà còn soi rõ bộ mặt của một cơ chế độc quyền tham lam – nơi dân chỉ là cái ví biết đi, còn EVN thì cứ việc ung dung… ăn dày.
Tuấn Anh – Thoibao.de










