Chính tường Việt Nam trong thời gian gần đây đang chứng kiến một nghịch lý đầy kịch tính và khó lý giải. Đó là, các chiến dịch đấu tố trên không gian mạng vẫn tiếp tục lan rộng với tốc độ chóng mặt, bất chấp sự Chỉ thị số 07-CT/TW của Bộ Chính trị.
Đáng chú ý là ngay cả khi người đứng đầu Đảng CSVN liên tục lên tiếng cổ xúy cho chủ trương cải cách và giáo dục khai phóng để phục vụ cho một kỷ nguyên vươn mình của đất nước và dân tộc.
Giới phân tích quốc tế cho rằng, nếu hiện tượng chia rẽ này chỉ đơn thuần là biểu hiện tự phát của “dăm ba trăm” phần tử Dư Luận Viên “bất mãn”, thì tại sao bọn họ lại có thể ngang nhiên tấn công liên tiếp mà không vấp phải bất kỳ sự ngăn chặn nào từ hệ thống?
Trong khi, việc phê phán cuốn sách Chuyện với Thanh, được coi là cuộc “hủy diệt” văn chương vượt ra khỏi phạm vi tranh luận thông thường đối với một tác phẩm để trở thành việc quy kết phe nhóm quyền lực của hệ thống.
Tất cả đều bị các nhóm Dư Luận Viên lôi lên “đoạn đầu đài”, chỉ vì những kẻ buộc tội muốn biết tác giả Nguyễn Thành Nam đứng về phe nào và ai là kẻ chống lưng?
Thay vì tranh biện bằng sự thật, lực lượng này đã áp dụng chiến thuật công kích cá nhân, gán ghép động cơ chính trị rồi tự ý thực hiện những màn hành quyết “danh dự” theo đúng mô hình của Hồng vệ binh ở Trung Quốc trước đây.
Điều kỳ lạ nhất nằm ở chỗ, làn sóng bạo lực tinh thần này vẫn tồn tại và thách thức mọi kỷ cương, kể cả sau khi Bộ Chính trị đã ban hành các văn bản chấn chỉnh như Chỉ thị số 07-CT/TW nhằm kiểm soát phát ngôn.
Vẫn theo giới phân tích quốc tế, sự bất tuân này cũng cho thấy quyền lực của Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Tô Lâm có lẽ không lớn lao và toàn diện như nhiều người tưởng.
Cho dù trên danh nghĩa, ông Tô Lâm đang nắm trong tay mọi quyền lực của bộ máy nhà nước, nhưng việc ông ta không thể hoặc không dám dập tắt các chiến dịch đấu tố này đã cho thấy sức mạnh vô hình của những mạng lưới “bảo thủ” đã ăn sâu trong lòng chế độ.
Đó là sự bắt tay ngầm giữa bộ máy của Tổng Cụ Chính trị, các tổ chức Dư Luận Viên của họ, các “nhóm lợi ích” và những mối quan hệ chằng chịt không nằm trên các quy định chính thức nào.
Không loại trừ khả năng, ban đầu, chính ông Tô Lâm từng sử dụng xu hướng bảo thủ để dẹp đối thủ và củng cố quyền lực của mình. Nhưng khi đã được tháo cũi sổ lồng, các phe phái “bảo thủ” lập tức đảo chiều chống lại chủ trương cải cách mà ông từng tuyên bố.
Trong vòng xoáy hỗn loạn của những cuộc đấu tố như vừa kể, người dân Việt Nam rõ ràng là nạn nhân gánh chịu hậu quả cuối cùng nặng nề nhất.
Khi xã hội bị cuốn vào những màn cãi vã “vô tận không có hồi kết” quanh vấn đề “Chuyện Với Thanh”, thì các vấn đề của đời sống như kinh tế kiệt quệ, thất nghiệp, bất động sản trì trệ, gánh nặng y tế giáo dục và sự suy đồi của bộ máy đều không còn được ai nhắc đến.
Trong khi sự giám sát và tự điều chỉnh của nhà nước thì mất đi khả năng tự sửa chữa khi lòng trung thành “mù quáng” được tôn lên cao nhất, và không còn khả năng duy trì sự đồng thuận cần thiết để đối mặt với những thách thức chiến lược trong lúc này.
Sự chia rẽ do hệ thống Dư Luận Viên – AK47 gây ra cho nhau đang mang lại lợi ích khổng lồ cho các thế lực bên ngoài. Nơi họ muốn một Việt Nam không sụp đổ nhưng cũng không đủ mạnh và không đủ đoàn kết để thoát khỏi quỹ đạo chi phối chẳng cần họ phải nhúng tay quá sâu.
Khi đó, họ chỉ việc khai thác triệt để những vết nứt sẵn có, khuếch đại sự nghi kỵ trong nội bộ Đảng để trói buộc đất nước vào một cuộc “nội chiến tinh thần” không có hồi kết.
Khi ông Tô Lâm cứ phải loay hoay dập lửa và xoa dịu các phe phái trong nội bộ, Việt Nam sẽ mất đi năng lực cho công cuộc cải cách để bước sang Kỷ nguyên mới.
Trà My – Thoibao.de










