Một vở kịch truyền thông đậm chất „hữu xạ tự nhiên… ép“ đang diễn ra quanh vòi xăng E10. Trong khi người dân méo mặt vì xe đang đi bỗng ì máy, giật cục, chết máy giữa đường, còn máy móc nông nghiệp thì run lên bần bật như cầy sấy, thì cơ quan quản lý lại có một nước đi không ai ngờ tới: Phát động cuộc thi viết để ca ngợi lợi ích của xăng E10!

Người tiêu dùng thực tế và sòng phẳng lắm, họ không cần những áng văn mẫu bay bổng, họ cần một báo cáo kỹ thuật minh bạch, một lời cam kết bảo hành từ các hãng xe khi đổ cái thứ nhiên liệu nồng độ cồn cao này. Nhưng thay vì trả lời bằng khoa học, Bộ Công Thương lại chọn cách dùng… văn thơ để giải quyết kỹ thuật. Xăng tốt thì dân tự xếp hàng mua, việc gì phải tốn tiền thuế tổ chức giải thưởng để ca tụng?
Nực cười hơn, từ ngày 1 Tháng Sáu, người dân gần như bị tước đi quyền lựa chọn khi E10 phủ sóng diện rộng. Đúng là đỉnh cao của sự định hướng: Ép dân phải đổ vào bình, rồi mở cuộc thi bắt dân khen ngon! Trong phòng thi, những bài văn „Đổ E10 là yêu nước“ sẽ được chấm giải cao, còn ngoài đường, túi tiền của người dân và tuổi thọ của động cơ đang âm thầm gánh chịu hậu quả. Khi bảo vệ môi trường không dựa vào kiểm chứng khoa học mà dựa vào tài nịnh hót của những cây bút bẻ cong sự thật, thì thứ bốc khói đầu tiên chính là niềm tin của nhân dân.










