Thủ Chính đặt mục tiêu “khu vực kinh tế tư nhân phải tăng trưởng 2 con số để thực hiện mục tiêu tăng trưởng kinh tế 2 con số của đất nước, phát triển nhanh, bền vững, xây dựng đất nước giàu mạnh, văn minh, phồn vinh, hạnh phúc.” Nhưng thực tế lại chứng minh điều ngược lại, nền kinh tế Việt Nam đang đối mặt với nguy cơ “âm” và mất trắng, tụt hậu trong khi các lãnh đạo vẫn mơ giấc mơ nghìn tỷ của mình.
Tại sao nền kinh tế lại “âm”? Khi nhìn và nghe những con số báo cáo ấn tượng được đọc trong hội trường, trước mặt báo chí, truyền thông, người ta nghĩ về viễn cảnh giàu có sung túc, phồn vinh. Nhưng khi bước ra đường, lại bị chính cái thực tại vả vào mặt, số lượng quán xá, cửa hàng đang đóng cửa ngày càng nhiều, thị trường bất động sản đóng băng, tăng ảo, “sốt đất”, vật giá thì leo thang tính theo ngày, còn đồng lương thì dường như vẫn dậm chân tại chỗ.
Một nền kinh tế bền vững, đặt người dân làm trọng tâm là phải tập trung vào việc khoan thứ cho dân, chứ không phải là các cán bộ nghĩ cách tăng thuế, tăng phạt, in tiền, “vỗ béo” thân hữu vây cánh “sân sau”. Sự hưng thịnh của nền kinh tế, là phải đảm bảo sự ổn định và thịnh vượng của từng người dân, dù họ ở vị trí nào trong xã hội, chứ không nằm ở những con số và nụ cười khi đọc báo cáo của lãnh đạo.










