Một cú nhấp chuột “chia sẻ” trên Facebook có thể khiến người dùng phải trả giá bằng 12,5 triệu đồng. Công an xã Hà Nam, Hải Phòng vừa xử phạt ông P.V.T., 68 tuổi, với cáo buộc chia sẻ nội dung sai sự thật, xuyên tạc, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, Nhà nước. Trước đó, ông N.T.H. ở Đồng Nai cũng bị công an mời làm việc với cáo buộc tương tự sau khi chia sẻ nội dung từ trang Việt – Đài Thời Báo. Nghe thì rất rõ: người chia sẻ phải chịu trách nhiệm. Nhưng có một chi tiết khá lạ: công chúng lại không được biết chính xác những nội dung nào đã khiến họ bị xử lý.
Theo thông tin được công bố, ông T. thừa nhận việc chia sẻ, tự gỡ bài và cam kết không tiếp tục theo dõi, tương tác hoặc chia sẻ nội dung từ những tài khoản bị coi là “xấu độc”. Trường hợp ông H. còn bị cáo buộc cắt ghép, dàn dựng video, thêm âm thanh và phụ đề sai lệch nhằm gây hoang mang. Nếu những cáo buộc này đúng, việc xử lý là vấn đề pháp luật. Nhưng trong một câu chuyện liên quan trực tiếp đến quyền biểu đạt trên mạng xã hội, minh bạch về nội dung vi phạm cũng quan trọng chẳng kém việc công bố mức phạt.
Và đây mới là điều đáng suy nghĩ: khi một người bị phạt vì chia sẻ thông tin, xã hội cần biết họ đã chia sẻ điều gì, sai ở đâu và căn cứ nào để xác định đó là thông tin sai sự thật. Nếu không, người đọc chỉ còn thấy một công thức rất đơn giản: đừng hỏi bài viết là gì, hãy nhớ rằng chia sẻ có thể bị phạt. Pháp luật cần được thực thi, nhưng niềm tin của công chúng cũng cần được xây dựng bằng những thông tin cụ thể, kiểm chứng được — chứ không phải bằng những khoảng trống mà chính sự im lặng lại khiến mạng xã hội tha hồ suy đoán.









