Sinh ra ở Hưng Yên đã là một dạng tài năng

Chỉ trong vài ngày, thông tin hai cán bộ có quê quán Hưng Yên được giao giữ vị trí lãnh đạo chủ chốt tại Thanh Hóa và Quảng Ngãi khiến mạng xã hội lập tức xôn xao. Thế là câu chuyện “quê quán” bỗng nhiên trở thành một đề tài nóng hơn cả thời tiết mùa hè. Người ta châm biếm rằng sinh ra ở Hưng Yên giờ chẳng khác nào sở hữu một “tấm vé ưu tiên”. Chưa cần biết tài năng đến đâu, thành tích thế nào, chỉ cần cùng quê là đã có thêm một lý do để thiên hạ chú ý. Tất nhiên, đó chỉ là lời đùa trên mạng. Nhưng đằng sau tiếng cười ấy lại là một câu hỏi nghiêm túc: tại sao trong một số trường hợp, việc nhiều cán bộ cùng quê được điều động vào các vị trí quan trọng lại dễ khiến dư luận đặt dấu hỏi?

Một cán bộ được bổ nhiệm cần được đánh giá bằng năng lực, phẩm chất và hiệu quả công việc, chứ không phải bằng hộ khẩu hay quê quán. Nếu việc điều động thực sự nhằm tìm người có năng lực để phục vụ địa phương, thì đó là điều đáng hoan nghênh. Nhưng nếu dư luận nhìn thấy một “mẫu số chung” quá rõ, thì sự minh bạch càng trở nên cần thiết. Cuối cùng, người dân không quan tâm lãnh đạo đến từ đâu. Họ chỉ quan tâm một điều: người được trao quyền có thực sự làm tốt việc của mình hay không.

Bởi quê quán có thể là niềm tự hào. Nhưng năng lực mới là thứ phải được chứng minh bằng kết quả.

https://www.facebook.com/share/p/18zKQi61o5/