Câu hỏi mà cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng từng trăn trở: “Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa?”, nay dường như đã có câu trả lời. Việt Nam được đặt mục tiêu đến năm 2130 trở thành quốc gia xã hội chủ nghĩa phát triển trình độ cao. Một tầm nhìn kéo dài hơn 100 năm, đủ xa để những người đặt mục tiêu hôm nay không còn phải chịu trách nhiệm khi ngày ấy đến.
Nhưng “phát triển trình độ cao” là cao đến đâu, dựa trên tiêu chí nào, ai kiểm chứng? Chưa rõ. Có lẽ, câu trả lời sẽ được dành lại cho con cháu. Năm 2006, Việt Nam từng đặt mục tiêu đến năm 2020 cơ bản trở thành nước công nghiệp hiện đại. Rồi đến 2030, 2045, những cột mốc mới lại được dựng lên. Mục tiêu nối tiếp mục tiêu, lời hứa nối tiếp lời hứa.
Người dân có lẽ chẳng cần những giấc mơ xa đến thế. Họ chỉ mong lãnh đạo làm tốt những việc của hôm nay: đường sá bớt tắc, thành phố bớt ngập, đời sống bớt chật vật. Bởi 100 năm nữa, chẳng mấy ai còn sống để hưởng thành quả. Còn hôm nay, người dân vẫn đang phải sống với những vấn đề chưa giải quyết được từ hôm qua.










