“Cái gọi là cáo buộc của HRW không đáng để bình luận”. Một câu trả lời ngắn, nhưng lại mở ra không ít câu hỏi dài. Chiều 23/7, trước câu hỏi của phóng viên về việc Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) kêu gọi trả tự do cho năm người bị khởi tố liên quan đến cuốn sách Chuyện với Thanh – Lời kể mới về ánh sáng, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Phạm Thu Hằng cho rằng những cáo buộc này “không đáng để bình luận”.
Quả là một cách xử lý gọn gàng: Không cần tranh luận, không cần giải thích, càng không cần trả lời. Chỉ cần tuyên bố rằng câu hỏi không đáng để bình luận, thế là câu chuyện tưởng như có thể khép lại. Nhưng chính ở đây, điều đáng bàn lại bắt đầu. Nếu một tổ chức quốc tế đưa ra quan điểm mà Việt Nam cho là sai, tại sao không chỉ rõ điểm sai? Nếu những cáo buộc ấy không có cơ sở, tại sao không đưa ra căn cứ để bác bỏ? Và nếu việc một tổ chức quốc tế quan tâm đến quyền tự do biểu đạt là điều không đáng bình luận, thì công chúng phải tìm lời giải thích ở đâu?
Sự im lặng có thể là một lựa chọn ngoại giao. Nhưng trước những vấn đề liên quan đến quyền con người và tự do biểu đạt, một câu trả lời né tránh đôi khi lại khiến người ta đặt thêm nhiều câu hỏi hơn. Bởi một vấn đề không biến mất chỉ vì người ta nói rằng nó “không đáng để bình luận”.
https://www.facebook.com/share/p/18uP3Rf3wX/










