Trong một thế giới mà ngoại giao ngày càng đòi hỏi khả năng giao tiếp trực tiếp, ngoại ngữ không còn đơn thuần là một kỹ năng “có thì tốt”. Đó là công cụ để lãnh đạo hiểu người khác, truyền đạt thông điệp và tự tin xuất hiện trên sân khấu quốc tế. Vậy tại sao câu chuyện ngoại ngữ của giới lãnh đạo Việt Nam vẫn thường khiến dư luận đặt dấu hỏi?
Hình ảnh một lãnh đạo đứng cạnh các nguyên thủ nước ngoài nhưng phải phụ thuộc vào phiên dịch lập tức làm dấy lên những cuộc tranh luận. Đương nhiên, sử dụng phiên dịch không phải điều đáng xấu hổ. Nhưng trong thời đại hội nhập, khi nhiều nhà lãnh đạo quốc tế có thể trực tiếp trao đổi bằng tiếng Anh, câu hỏi vẫn rất đáng để đặt ra: Liệu năng lực ngoại ngữ có đang được xem là một tiêu chí quan trọng trong việc lựa chọn và đào tạo đội ngũ lãnh đạo?
Người Việt Nam từng tự hào về khả năng sử dụng nhiều ngoại ngữ của Hồ Chí Minh. Dù những con số được truyền tụng về số lượng ngôn ngữ ông biết có nhiều cách diễn giải khác nhau, hình ảnh ấy vẫn trở thành biểu tượng về khả năng học hỏi và tiếp xúc với thế giới. Còn ngày nay, khi Việt Nam ngày càng hội nhập sâu rộng, liệu việc một lãnh đạo có thể trực tiếp trò chuyện với đối tác quốc tế có nên được xem là một năng lực thiết yếu?
https://www.facebook.com/share/v/1G1MCY8fNZ/










