Sự ảo tưởng về thiên tài công nghệ giữa một cơ chế đầy rẫy lệnh cấm

Đề thi tốt nghiệp THPT vừa qua đã cống hiến cho dư luận một vở hài kịch đỉnh cao khi nghiêm túc đặt câu hỏi: Làm thế nào để Việt Nam có được những Steve Jobs của riêng mình? Thật kịch tính cho một tư duy tầm cỡ! Người ta mải mê vẽ ra viễn cảnh về những bộ óc làm thay đổi thế giới, nhưng lại quên mất một sự thật trần trụi: ở xứ sở này, hễ ai có dấu hiệu „sáng tạo vượt khung“ là lập tức nhận ngay một biên bản đình chỉ.

Từ những người nông dân chân đất tự chế trực thăng, máy bay cho đến máy nông nghiệp phục vụ sản xuất – tất cả những hạt giống tư duy ấy, thay vì được ươm mầm, lại bị bóp nghẹt một cách hành chính bởi nỗi sợ hãi mang tên „chưa có giấy phép“. Lãnh đạo thích nghe kể chuyện vĩ nhân, nhưng lại vô cùng hoảng hốt nếu vĩ nhân ấy xuất hiện ngay trước mắt mình.

Những lĩnh vực béo bở nhất, đòi hỏi công nghệ cao và tự do cạnh tranh, đều bị các „ông lớn“ độc quyền nhà nước như Viettel, Mobifone thâu tóm trọn gói. Một sân chơi không có cạnh tranh sòng phẳng thì những cá nhân kiệt xuất lấy đâu ra đất để trưởng thành? Đả kích thay cho những khẩu hiệu đổi mới! Đất nước này chưa bao giờ sẵn sàng cho một Steve Jobs, bởi nếu ông ấy có tái sinh tại đây, việc đầu tiên ông nhận được không phải là vốn đầu tư, mà là một lệnh phạt vì „tự ý lắp ráp thiết bị điện tử trái phép“. Bài học thấm thía nhất dành cho giới trẻ hiện nay là: muốn an toàn làm thiên tài, tốt nhất là đừng phát minh gì cả!

https://www.facebook.com/share/p/1LRefAeWRE/