Khi rừng phòng hộ Tây Nguyên phải nhường chỗ cho đại gia chơi golf

cả nước vừa bị tước đi quyền lựa chọn, phải ngậm ngùi đổ vào bình xe loại xăng sinh học E10 khiến máy móc rã rời, linh kiện mau hỏng, tất cả chỉ vì một chiếc bánh vẽ vĩ đại mang tên „tương lai xanh“. Người nghèo bấm bụng chịu chi phí sửa xe tăng vọt, tự an ủi rằng mình đang góp một tay cứu lấy bầu khí quyển. 

Nhưng hóa ra, sự hy sinh của hàng triệu dân đen chỉ là trò hề, khi tại Gia Lai, một gáo nước lạnh buốt giá đã dội thẳng vào niềm tin của họ. Hơn 191 ha rừng phòng hộ tại xã Cát Tiến – lá chắn sinh mệnh che chở cho hàng ngàn con người – đã bị bức tử bằng một nét bút ký duyệt? Nước mắt người dân vùng lũ Tây Nguyên vẫn còn lấm lem bùn đất, thì lá chắn giữ nước, chặn lũ lại bị triệt hạ không thương tiếc. 

Hóa ra, khái niệm „bảo vệ môi trường“ của các nhà quản lý mang tính co giãn đến kinh ngạc: dân thì phải chắt bóp từng giọt xăng, còn doanh nghiệp thì được hào phóng dâng trọn cả cánh rừng phòng hộ. Cây ngã xuống, tiền đổ vào túi đại gia, còn rủi ro thiên tai thì đổ hết lên đầu nhân dân. Khi màu xanh của đại ngàn bị nhuộm thành màu xanh của cỏ sân golf, người ta mới bừng tỉnh hiểu rằng: khẩu hiệu „vì môi trường“ thực chất chỉ là một bức bình phong che đậy những nhóm lợi ích đang ngày đêm gặm nhấm giang sơn.

https://www.facebook.com/share/p/1D3J1yeMZQ/