Sáng ngày 13/6/2026, một sự kiện chính trị đầy bất ngờ đã phơi bày một chương mới đầy kịch tính trong mối quan hệ quyền lực thượng tầng chính trị tại Việt Nam.
Tại lễ phát động phong trào thi đua quyết tâm thực hiện thắng lợi mục tiêu tăng trưởng bền vững hai con số giai đoạn 2026 -2030 tại TP. Hồ Chí Minh, lần đầu tiên giữa người đứng đầu Đảng, Nhà nước và Thủ tướng Chính phủ đã có sự sự “vênh nhau” về mặt quan điểm điều hành kinh tế vĩ mô.
Thủ tướng Lê Minh Hưng đã thẳng thắn tuyên bố rằng, để thực hiện thắng lợi mục tiêu tăng trưởng 2 con số, chúng ta không thể đi theo lối mòn cũ, tư duy cũ, cách làm cũ như trước đây.
Theo giới phân tích quốc tế, động thái này không đơn thuần là một lời kêu gọi hành chính thông thường, mà thực chất là một “gáo nước lạnh” mang tính phản biện trực diện đối với các cam kết chính trị của Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Tô Lâm.
Trước đó, bên lề Hội nghị Đối thoại Shangri-La ở Singapore (5/2026), khi trả lời phỏng vấn hãng tin Reuters, ông Tô Lâm đã phát đi một thông điệp vô cùng mạnh mẽ và mang tính áp đặt ý chí chính trị khi khẳng định rằng, Việt Nam sẽ không điều chỉnh giảm mục tiêu tăng trưởng dù phải đối mặt với nhiều biến động toàn cầu.
Đồng thời, ông Tô Lâm vẫn khẳng định Việt Nam bằng mọi giá phải đạt mức tăng trưởng kinh tế GDP 2 con số để đưa đất nước trở thành quốc gia phát triển có thu nhập cao vào năm 2045.
Ý chí chính trị này của người đứng đầu Đảng và Nhà nước Việt Nam một lần nữa lại ngay lập tức vấp phải sự hoài nghi từ các tổ chức tài chính quốc tế như Ngân hàng Thế giới.
Theo đó, Wold Bank chỉ dự báo mức tăng trưởng thực tế của Việt Nam vào khoảng 6,8% cho năm 2026, và khó lòng duy trì quá 8% trong dài hạn do các áp lực từ thương mại quốc tế và sự đứt gãy chuỗi cung ứng.
Theo giới thạo tin từ Hà Nội nói với Thoibao.de, sự mâu thuẫn mang tính “trống đánh xuôi kèn thổi ngược” giữa ông Lê Minh Hưng và ông Tô lâm ở đây nằm ở chỗ:
Để bảo vệ cho mục tiêu “siêu thực” của ông Tô Lâm, trước đó hệ thống thống kê đã vội vã đưa ra những con số đột biến, cụ thể là việc Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) đột ngột công bố xóa sạch nợ lũy kế và sở hữu 150 nghìn tỷ đồng tiền gửi ngân hàng. Với mục đích nhằm xóa tan những tin đồn xấu về việc đưa nợ nần của EVN.
Tuy nhiên, màn ảo thuật sửa đổi số liệu nhằm làm đẹp báo cáo tài chính này bị lộ tẩy và bị công luận bóc trần mánh khóe, đã dồn áp lực quản trị và đè nặng lên vai người đứng đầu Chính phủ.
Chính bối cảnh bế tắc đó, đã buộc Thủ tướng Lê Minh Hưng phải nhanh chóng lên tiếng để tự vệ và thiết lập lại lằn ranh trách nhiệm cho chính mình và các cơ quan trong khối Hành pháp.
Theo giới phân tích, bằng cách tuyên bố không thể làm theo cách cũ, ông Lê Minh Hưng đã “ngầm thừa nhận” rằng các phương thức “thổi phồng số liệu” hay tư duy chính trị mang tính áp đặt của ông Tô Lâm theo lối cũ đã không còn tác dụng, thậm chí đang phản tác dụng.
Để đạt được con số tăng trưởng GDP 10% một cách thực sự và bền vững mà không gây đổ vỡ nền kinh tế, Việt Nam phải dựa trên năng lực thực chất, chứ không thể dựa vào các phép thuật sửa đổi sổ sách kế toán như từ trước đến nay.
Cuộc khủng hoảng này đã cho thấy khoảng cách rất xa giữa khát vọng bề nổi tăng trưởng bằng mọi giá của ông Tô Lâm, và năng lực kỹ trị mang tính sống còn của người đứng đầu Chính phủ là ông Lê Minh Hưng.
Tuyên bố của Thủ tướng Lê Minh Hưng tại TP. Hồ Chí Minh là một lời cảnh báo sòng phẳng rằng: Nếu ông Tô Lâm vẫn tiếp tục ép buộc Chính phủ chạy theo những con số ảo bằng tư duy cũ, nền kinh tế Việt Nam sẽ phải trả một cái giá rất đắt trước khi chạm tới cột mốc của năm 2045.
Trà My – Thoibao.de










