Trong thế giới của những đại án, con số không bao giờ biết nói dối, nhưng chúng lại rất giỏi „ẩn mình“. Việc hơn 4,5 tỷ USD thoát ly khỏi biên giới một cách trót lọt, ngay dưới sự giám sát của hệ thống quản lý ngoại hối chặt chẽ nhất, đã làm dấy lên những giả thuyết về một sự „án binh bất động“ có chủ đích.
Trương Mỹ Lan tuồn hơn 4,5 tỷ USD ra nước ngoài, đúng vào thời điểm ông Lê Minh Hưng đang ngồi ghế Thống đốc Ngân hàng Nhà nước. Có một số nguồn tin rò rỉ cho biết, nếu không có sự nhúng tay của ông Thống đốc ngân hàng thì không thể nào bà Lan có thể chuyển một số tiền khổng lồ ra được nước ngoài.
Một cỗ máy khổng lồ như SCB không thể vận hành độc lập để rút ruột hàng trăm nghìn tỷ đồng nếu không có những „tấm khiên“ hành chính vững chắc. Giai đoạn 2016 – 2020, khi dòng tiền chảy ra nước ngoài mạnh mẽ nhất, cũng là lúc hệ thống thanh tra ngân hàng bị cáo buộc có sự can thiệp để làm đẹp hồ sơ. Phải chăng, sự im lặng của hệ thống giám sát thời điểm đó không phải là sự yếu kém về nghiệp vụ, mà là một phần của thỏa thuận ngầm?
Trong kịch bản này, Trương Mỹ Lan có thể chỉ là một mắt xích, dù là mắt xích lớn nhất. Số tiền khổng lồ kia có thể đã biến thành những „vốn chính trị“ hoặc những tài sản ẩn danh tại nước ngoài, tạo ra một mạng lưới bảo vệ mà công lý khó lòng chạm tới ngay lập tức. Nếu mọi sai phạm đều phải bị nghiêm trị như cam kết, thì những câu trả lời theo kiểu „đang tiếp tục điều tra“ có lẽ chỉ là cách để thời gian làm nhạt nhòa đi những dấu vết của một liên minh quyền lực và tiền bạc.










