Công an lại vừa mở rộng phạm vi và tăng nặng mức xử phạt. Mức phạt ngất ngưởng, quyền tịch thu nhanh gọn hơn – tất cả được gói trong vỏ bọc “tăng tính răn đe, bảo đảm trật tự”. Nhưng người dân không khỏi rùng mình trước thực tế phũ phàng. Khi quyền lực được trao mạnh hơn, kỳ vọng “làm cho ra việc” cũng tự động tăng theo. Hệ thống không còn đo bằng số vụ vi phạm được ngăn chặn, mà đo bằng số biên bản, số tiền thu về. Áp lực ngầm đẩy người thực thi phải “tìm lỗi” thay vì nhắc nhở. Lỗi nhỏ thành lớn, tình huống đáng bỏ qua thành vi phạm nghiêm trọng.
CSGT không còn là lực lượng bảo vệ giao thông, mà dần biến thành “đội quân thu thuế đường phố” với chỉ tiêu doanh thu rõ ràng. Mỗi chiếc gậy chỉ huy giờ không chỉ hướng dẫn, mà còn mang theo áp lực tạo kết quả. Người dân không cảm thấy được phục vụ, mà cảm giác mình đang bị săn lùng từng lỗi nhỏ để hoàn thành chỉ tiêu tháng.
Đây là nghịch lý chết người: càng tăng quyền hạn và mức phạt, càng khuyến khích lạm dụng. Cuối cùng, luật không còn nhằm bảo vệ an toàn, mà trở thành công cụ “vắt kiệt” túi tiền dân để nuôi dưỡng bộ máy. Hôm nay bạn có thể “lọt chỉ tiêu” của ai đó chỉ vì một lỗi nhỏ – và bạn sẽ phải trả giá bằng cả tháng lương.










