Ông Nguyễn Hải Thanh, cựu Phó Cục trưởng Cục Quản lý xây dựng công trình (Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn), nhận hối lộ hơn 6,25 tỷ đồng từ doanh nghiệp để “giúp” trúng thầu sai quy định, gây thiệt hại hàng chục tỷ tiền thuế dân. Thế rồi, trước khi bị khởi tố, ông kịp xuất cảnh sang Canada. Truy nã quốc tế vang lên, nhưng ông vẫn “mất tích” êm đẹp bên kia bán cầu.
Gần đây, trong phiên tòa xét xử vắng mặt cuối tháng 3/2026, ông bất ngờ gửi thư từ Canada về: “Rất choáng váng”, “hai lần đột quỵ”, “sức khỏe yếu”, vợ cũ đã nộp lại toàn bộ số tiền. Châm biếm đến xót xa! Quan chức nhận tiền sạch sẽ, gây thất thoát khủng khiếp cho dự án hồ chứa nước, rồi một phát “đột quỵ” là bay thẳng thiên đường Canada. Dân thì còng lưng đóng thuế xây hạ tầng nông nghiệp, quan thì nhận hối lộ rồi chạy sang nước ngoài chữa bệnh, gửi thư than vãn.
Đây không phải trường hợp cá biệt. Nhiều quan chức dính chàm đều tìm đường “xuất ngoại” kịp thời, biến Canada thành điểm đến yêu thích của những kẻ tham nhũng. Tiền hối lộ mua biệt thự, chữa bệnh, hưởng thụ, trong khi dự án thì treo, nông dân thì thiệt thòi, ngân sách thì hổng. Hệ thống hô hào “chống tham nhũng không có vùng cấm” nhưng thực tế lại đầy kẽ hở cho quan to tẩu thoát.
Ông Thanh giờ “chìm” êm ở Canada hay vẫn đang cười thầm vì đã thoát? Tiền dân mất trắng, công lý thì treo lơ lửng. Câu chuyện này một lần nữa phơi bày bản chất: tham nhũng dễ dàng, trừng phạt thì khó khăn, đặc biệt khi chân đã đặt lên đất nước thứ ba. Người dân chỉ biết ngao ngán nhìn dòng tiền chảy ra nước ngoài, trong khi những kẻ gây hại vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật.










